21 tháng 9, 2007

Lợi thế so sánh của ngành da giày Việt Nam so với một số nước khu vực

Các nước được so sánh dưới đây là những nước có ngành công nghiệp sản xuất da giày cạnh tranh với Việt Nam gồm Thái Lan, Trung Quốc, Ðài Loan, Hồng Kông, Indonesia. Lợi thế so sánh được tính theo điểm, lấy chuẩn Việt Nam là 100 điểm, nước nào trên 100 điểm sẽ có lợi thế cạnh tranh hơn Việt Nam và ngược lại.

1. Nguyên liệu và phụ liệu

Nguyên liệu để sản xuất da giày gồm 3 loại chủ yếu là chất liệu da và giả da; đế; các nguyên liệu phụ trợ như keo dán, chỉ khâu, cúc, nhãn hiệu, gót... . Tuy nhiên có tới 70-80% là phải nhập khẩu từ các nước châu Á như Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Quốc... Riêng đế giày, khâu nguyên phụ liệu được các doanh nghiệp Việt Nam chủ động tốt nhất, cũng chỉ đáp ứng được 30% nhu cầu sản xuất của ngành nói chung. Chất liệu giả da, đặc biệt được sử dụng nhiều cho giày thể thao, mặc dù chiếm tỷ trọng xuất khẩu gần bằng 50% giá trị da giày xuất khẩu nói chung, cũng sử dụng đến 80% nguyên liệu nhập ngoại.

Tiêu chí so sánh

Việt Nam

Thái Lan

Trung Quốc

Ðài Loan

Hồng Kông

Indonesia

Da

100

100

110

100

100

100

Vải

100

100

140

140

130

110

Giả da

100

110

120

140

140

110

Cao su

100

80

70

70

70

120

Ðế giày

100

120

100

140

80

100

Phụ liệu

100

110

130

150

150

100

So với các nước trong khu vực, nhìn chung lợi thế so sánh về nguyên phụ liệu của Việt Nam chưa cao, do đó trước mắt Chính phủ cần xem xét lại quy định miễn thuế nhập khẩu cho các nguyên phụ liệu tạm nhập tái xuất, vốn đã làm khó cho nguyên phụ liệu trong nước về đầu tư và cạnh tranh giá thành, vì một phần lớn nguyên phụ liệu tạm nhập đã được tuồn ra ngoài thị trường. Đó cũng là rào cản khiến nhiều nhà đầu tư nước ngoài có ý định đầu tư sản xuất nguyên phụ liệu vào Việt Nam đã phải chuyển hướng đầu tư sang Trung Quốc.

2. Máy móc thiết bị

Phần lớn máy móc thiết bị phục vụ cho ngành sản xuất giày dép, thuộc da, sản xuất nguyên liệu nhân tạo đều được nhập khẩu từ Ðài Loan, Hàn Quốc, Ý, Pháp, và Trung Quốc

Hiện nay một số nhà máy cơ khí trong nước và đặc biệt là tại thành phố Hồ Chí Minh đã nỗ lực sản xuất được những thiết bị giản đơn cho ngành da giày. Tuy nhiên những nhà máy này chỉ có trình độ công nghệ ở mức trung bình hoặc thấp.

Thiết bị sản xuất trong nước có giá bán chỉ bằng 50-70% so với giá nhập khẩu nhưng chất lượng của chúng thiếu ổn định và tuổi thọ không cao. Tuy vậy, có thể chấp nhận được khi so sánh các mặt tác dụng qua lại với nhau.

Tiêu chí so sánh

Việt Nam

Thái Lan

Trung Quốc

Ðài Loan

Hồng Kông

Indonesia

Thiết bị đơn giản, công nghệ thấp, so sánh các mặt

100

90

120

80

80

100

Thiết bị phức tạp công nghệ cao

100

110

100

150

150

100

3. Công nghệ - Kỹ thuật

Ðây là khâu yếu nhất của ngành da giày Việt Nam do tuổi đời của ngành chưa cao, thiếu kinh nghiệm. Trong khi đó nếu so với những nước trong khu vực thì họ đã có quá trình phát triển khá lâu. Việc sản xuất các loại giày đặc chủng, giày thể thao chuyên nghiệp, giày y tế yêu cầu công nghệ cao đều nằm ngoài tầm với của doanh nghiệp Việt Nam.

Tiêu chí so sánh

Việt Nam

Thái Lan

Trung Quốc

Ðài Loan

Hồng Kông

Indonesia

Ðối với công nghệ sản xuất thấp, chủ yếu là dùng sức lao động

100

90

110

80

80

100

Công nghệ trung bình, kết hợp thủ công và cơ khí

100

110

110

100

100

100

Công nghệ cao

100

110

110

1500

150

100

4. Lao động và năng suất

Hiện nay, trên cả nước chưa có một trường dạy nghề chuyên nghiệp để cung ứng cho ngành giày dù hiện nay đây là ngành có sức thu hút trên 500.000 lao động trong cả nước. Việc dạy nghề chủ yếu do các công ty tự đào tạo lấy, do vậy hầu hết là thông qua việc truyền đạt kinh nghiệm chứ chưa có bài bản.

Tiêu chí so sánh

Việt Nam

Thái Lan

Trung Quốc

Ðài Loan

Hồng Kông

Indonesia

Giá nhân công

100

80

100

50

50

100

Năng suất

100

120

110

120

120

110

Khéo léo

100

90

100

90

90

100

Chất lượng sản phẩm

100

100

90

100

100

90

5. Tiếp thị - Tổ chức kinh doanh

Ðây cũng là một mặt yếu kém của ngành da giày Việt Nam. Nguyên nhân chính là do các doanh nghiệp giày đều có quy mô vừa và nhỏ, thiếu vốn, thiếu năng lực để có thể tạo ra những mẫu mã mới, kiểu dáng mới. bên cạnh đó uy tín của doanh nghiệp Việt Nam trong lĩnh vực giày dép trên thế giới là chưa cao, không thâm nhập vào được các kênh kinh doanh, phân phối của các tập đoàn lớn và doanh nghiệp Việt Nam rất thiếu thông tin về thị trường, cả nước chưa có một đơn vị nào đảm trách việc thông tin chuyên cho ngành giày.

Tiêu chí so sánh

Việt Nam

Thái Lan

Trung Quốc

Ðài Loan

Hồng Kông

Indonesia

Công tác tiếp thị

100

120

120

150

150

100

Sáng tác mẫu mới

100

120

120

150

150

100

Quan hệ với những thị trường xuất khẩu lớn

100

120

110

150

150

100

Tổ chức công cuộc làm ăn

100

110

150

150

150

90

Tổ chức thông tin chuyên ngành

100

120

150

150

150

100


Không có nhận xét nào: